– Anh đưa em lên lầu.
Cát Tường bước theo
Lập Quân. Căn nhà sang trọng và rộng quá. Nó hoàn toàn khác biệt với căn nhà nhỏ
mà cô đã từng sống từ thời thơ ấu, căn nhà đó ấm áp. Còn ở đây, cô thấy lành lạnh
như thế nào ấy.
Lập Quân đưa Cát Tường
đến một căn phòng, anh đẩy nhẹ cửa:
– Ngày hôm qua anh
đi mua cho em cái tủ này đó. Em có cần bày trí lại không?
Cát Tường cười nhẹ:
– Như thế này là
quá tốt so với suy nghĩ của em. Chưa bao giờ em dám nghĩ mình có một căn phòng
xinh xắn, một thế giới riêng biệt với đầy đủ tiện nghi như thế này.
– Ba còn định trang
bị cho em một máy vi tính nữa đấy.
– Bây giờ em chưa cần
đâu, em còn phải ôn thi thì mới thi được chớ anh. Em muốn về đây cho yên tịnh để
học. Tuy nhiên, em lại thấy áy náy như thế này ấy.
Lập Quân ngạc nhiên:
– Sao?
– Anh có biết ngày
hôm qua ... anh Hiếu nói là ảnh yêu em.
– Rồi em trả lời
như thế nào?
– Em chẳng trả lời
sao cả, vì nói xong là ảnh bỏ đi mất, suốt cho đến chiều, em không gặp lại.
Lập Quân nghiêm mặt:
– Nếu em đã xác định
phải đậu vào đại học, em nên về đây ở. Vì tương lai của em sẽ do chính em quyết
định. Tuy nhiên, anh muốn biết giữa anh và Hiếu, em yêu ai?
– Chưa bao giờ em
nghĩ là em yêu anh Hiếu. Tình cảm của em nếu có cho anh Hiếu giống như tình cảm
anh em vậy.
Lập Quân gật đầu:
– Anh tim em. Tốt
nhất, em dọn về đây ở, càng sớm càng tốt. Ba rất lo cho em.
Nhẹ kéo Cát Tường
vào lòng mình, Lập Quân hôn lên tóc cô:
– Anh yêu em. Tuy
nhiên, anh hứa sẽ dành hết mọi ưu tiên cho việc em tốt nghiệp đại học.
Cát Tường xúc động
ngẩng lên, cô thấy yêu anh nhiều hơn. Bên cạnh anh, cô thấy lòng mình dạt dào hạnh
phúc.
– Em dọn đi thật
sao?
Mắt Hiếu tối sầm lại
trước cái vali quần áo và sách vở của Cát Tường được xếp ngăn nắp vào cái
thùng, chuẩn bị cho việc ra đi của cô. Cứ nghĩ đến ngày mai này anh sẽ không
còn nhìn thấy Cát Tường, căn gác thênh thang chỉ có đồ đạc và quần áo của Thúy
Hòa là Hiếu không chịu nổi.
Cát Tường đóng nắp
vali lại:
– Em đi, nhưng thỉnh
thoảng em sẽ về. Em vẫn ở thành phố chớ có đi đâu xa đâu hả anh.
Hiếu nghẹn ngào:
– Nhưng mà ... căn
nhà này đã quen luôn có em rồi. Có phải vì anh nói anh yêu em mà em quyết định
dọn đi nhanh hơn dự định?
– Không phải đâu
anh! Em đã nói với anh rồi mà, em cần ôn thi để thi vào đại học.
Đang nói, Cát Tường
nhăn mặt:
– Anh lại uống rượu
nữa à? Hứa với em, anh đừng uống rượu nữa có được không anh?
Hiếu quay đi:
– Nếu ... anh không
uống rượu ... anh chết có lẽ tốt hơn sống. Anh không hứa đâu, vì khi em đi rồi,
nhà này vắng em, anh không biết mình sống ra sao nữa.
Chỉ có rượu mới làm
cho anh khuây khỏa được thôi.
Cát Tường dịu dàng
ôm cánh tay Hiếu:
– Đừng như vậy có
được không anh? Tại sao anh không xem em như chị Thúy Hòa? Nhìn thấy anh chiều
nào về nhà cũng có mùi rượu hết, em buồn lắm.
– Em buồn thật sao?
Tối nào anh ta cũng đến đây, anh thấy mắt em sáng lên.
Anh thường tự hỏi,
tại sao ân tình mười mấy năm bên nhau lại không bằng người mới quen. Anh ta hào
hoa đẹp trai lịch lãm và trí thức, anh và anh ta làm sao so sánh cho được phải
không?
– Em chưa bao giờ
so sánh anh và Lập Quân. Xưa nay, em luôn tự bảo anh là anh trai của em. Có lẽ
tại chúng ta luôn bên nhau, cay đắng ngọt bùi cùng chia sẽ, cho nên em không thể
có tình cảm nào khác hơn được. Anh Hiếu! Thật tình, em không muốn làm cho anh
đau khổ, nhưng chuyện tình cảm biết nói sao bây giờ.
Ôi! Những lời lẽ rạch
rồi như từng lưỡi dao bén ngót xuyên vào trái tim Hiếu tan nát. Anh xô mạnh Cát
Tường ra, chệch choạng đi xuống.
Và rồi Hiếu cứ tu nốt
phần rượu trong chai. Anh muốn say, say ngất ngưởng để sáng ngày mai khi anh thức
dậy thì Cát Tường đã đi. Hãy đi mau đi, rời xa nơi này, cho tôi đừng bao giờ thấy
em nữa.
Mười lăm năm trước
khi em đến đây, em sợ hãi cứ ôm chặt lấy anh, em sợ tiếng máy bay rền rĩ, em sợ
tiếng xe ba gác và sợ cả tiếng sấm sét trời mưa. Anh đã che chở cho em. Điều ấy,
bây giờ em đâu còn cần nữa.
– Đừng uống nữa,
anh Hiếu ơi!
Cát Tường vừa khóc
vừa giật chai rượu trên tay Hiếu:
– Em xin anh có được
không? Anh như thế này, em khổ tâm lắm. Em biết hồi nhỏ anh từng lo cho em, nếu
như không có anh, em sẽ sợ chết điếng luôn ...
Hiếu nhìn sững Cát
Tường. Giọt nước mắt trên má cô mới đẹp não nùng làm sao. Trái tim Hiếu đau thắt.
Anh vụt ôm choàng lấy Cát Tường, ôm thật chặt:
– Anh nhớ hồi nhỏ,
anh hay xin em cho anh được hôn lên đôi mi cong, hôn lên cái đồng tiền trên má
em. Bây giờ anh vẫn khao khát được điều ấy.
Ánh mắt Hiếu rực lửa.
Cát Tường sợ hãi cố đẩy Hiếu ra:
– Đừng anh Hiếu!
Chúng ta là anh em mà.
– Hồi xưa, em đâu
có từ chối. Lúc đó, em còn cười bảo anh:
Anh Hiếu hôn đi. Em
còn tinh nghịch để cho những sợi mi dài của em cọ vào má anh nhột nhột.
– Khi đó, chúng ta
đều còn bé.
– Thế tại sao bây
giờ em không yêu anh?
– Em không biết.
Buông em ra đi anh Hiếu!
– Anh yêu em, Chuột
Lắt ạ ....
Cánh tay Hiếu mạnh
mẽ ôm qua người Cát Tường thân thiết như lúc cả hai còn bé. Hiếu áp má anh vào
mắt Cát Tường, cho hàng mi cong dài của cô chạm vào má anh.
Cát Tường cố gở tay
Hiếu ra:
– Anh Hiếu! Anh say
rồi, buông em ra đi!
– Cát Tường! Em có
nụ cười thật đẹp với cái lúm đồng tiền. Hồi xưa, anh cứ hay đùa:
đồng tiền lún sâu
quá, bỏ vào đó viên bi cũng được.
Hiếu hôn lên lúm đồng
tiền. Cát Tường yêu đuối ngồi im. Cô không hiểu mình như thế nào nữa, nhưng rõ
ràng trái tim cô đang thổn thức, bởi hình ảnh ngày thơ ấu luôn có Hiếu bên cạnh
cô, lúc anh cõng cô đi học hay cùng chạy rong trên cánh đồng thả diều, dưới
chân toàn cỏ mây, hoa cỏ mây bám đầy ống quần.
Mãi suy nghĩ Cát Tường
không hay những cúc áo của cô bị Hiếu tháo tung hết, vùng ngực trinh nữ quyến
rũ, Hiếu đặt đôi môi ấm áp khao khát của mình lên.
– Anh yêu em.
– Anh Hiếu ...
– Anh yêu em.
Từng nụ hôn khao
khát như ngọn thủy triều cuốn Cát Tường trôi đi phăng phăng. Cô hoảng sợ cố
vùng ra:
– Buông em ra đi,
anh Hiếu!
– Em yêu Lập Quân
hay yêu anh, em nói đi!
– Em không biết ...
– Em phải biết.
Chưa bao giờ anh nghĩ có một ai đó đến và em không còn thuộc về anh nữa. Anh
ghét anh ta. Hãy là của anh nghe em!
– Anh Hiếu!
Cát Tường nấc lên.
Hiếu đang như một vị chúa tể nổi giận và anh nhất định đoạt lấy cái đang thuộc
về mình. Cát Tường không chống cự lại nữa, mà dòng nước mắt đau đớn và hờn tủi
cứ chảy ra lặng lẽ.
– Được, anh hãy chiếm
hữu em đi, nhưng rồi anh sẽ mất em mãi mãi.
...
Và dường như đã tỉnh
cơn say, Hiếu run rẩy lùi lại. Anh quỳ thụp trên nền gạch. Cát Tường vùng dậy,
cô xấu hổ trước một sự thật. Tại sao Hiếu có thể cư xử với cô như thế. Cát Tường
chạy lao ra ngoài, cô tông vào cậu Hiển. Ông Hiển sững sốt:
– Chạy đi đâu vậy,
Cát Tường?
Không có tiếng trả
lời mà dường như là tiếng khóc, Cát Tường bỏ chạy đi.
Ông Hiển cau mày đi
nhanh về nhà.
Hiếu cũng vừa tỉnh
lại sau cơn say, người trần trùng trục. Sực hiểu chuyện, ông Hiển
♫ Tìm nhac mp3 ♫